Trong Phật giáo, gây tạo tượng Phật vừa là một nghệ thuật
điêu khắc, vừa thể hiện niềm cảm xúc tôn kính đối với đức Phật, vừa góp phần giữ
gìn hình ảnh của Phật giáo cho nhiều đời sau, đồng thời cũng là phước lành rất
lớn.
Nhân quả của việc xây
tượng Phật
Nếu bức tượng được đúc ra đó hảo tướng, trang nghiêm, được
nhiều người chiêm ngưỡng, lễ bái cung kính, phát tâm tu hành; hoặc tượng được đặt
tại một ngôi chùa có chư Tăng Ni tu hành chân chính, thu hút được mọi người tề
tựu về tu tập rất đông thì công đức của người đóng góp vào bức tượng sẽ rất lớn.
Đầu tiên họ sẽ có duyên lành với Phật pháp hết kiếp này đến
muôn kiếp về sau. Dù họ trôi lăn, lạc lối, thậm chí lỡ gậy tạo tội lỗi thì vẫn
không bị rơi vào đọa xứ bởi thường có người đến nhắc, kéo họ về với Phật pháp.
Hơn nữa, trong tâm người đó tự nhiên xuất hiện quyết tâm tinh tấn mãnh liệt để
có thể tu hành khai mở tâm linh. Nếu tiến xa hơn, họ có thể làm người xuất gia
đạo cao đức trọng, giáo hóa chúng sinh không ngừng nghỉ, điều đặc biệt là có
thân tướng ta rất hoàn hảo, nghiêm trang, không bị khiếm khuyết.
Bàn luận thêm
Nói chung, kim thân của Đức Phật mà đúc đẹp, được đặt ở một
nơi linh thiêng, có Tăng Ni, Phật tử tinh tấn tu hành và pho tượng được truyền
đời rất lâu thì thường phúc của những người phụ góp vào lớn đến mức phải sinh
lên cõi trời. Nếu phải trở lại cõi người, họ luôn là người ở trong ngôi vị tôn
quý, có thân tướng tốt đẹp. Thậm chí khi chịu quả báo vì một ác nghiệp nào đó,
nếu phải bị tai nạn họ không bao giờ bị đứt tay, cụt chân hay bị biến dạng cơ
thể mà được phục hồi rất nhanh, rồi thân thể lành lặn trở lại. Cái niềm say mê
gây tạo tượng Phật trong Phật giáo rất là lớn.
Vì vậy có những tu sĩ miệt mài cả đời chỉ lo tạc tượng. Những
người có tình yêu kính đối với Đức Phật lớn lao thì họ lại càng thích tạc tượng
Phật để cho mọi người chiêm ngưỡng. Tuy nhiên, có những giai đoạn tượng Phật được
tạc ra không đẹp. Vì thế những người góp phần bồi tạo vào bức tượng đó bị cảm
quả báo kiếp sau phải sinh ra với gương mặt khó nhìn, thậm chí kì dị. Do đó khi
bồi tạo tượng Phật, ta buộc phải yêu cầu người nghệ nhân tạc tượng Phật bằng
cái nhìn của người Việt Nam ngày hôm nay, không qua trung gian Trung Hoa, Thái
Lan, Ấn Độ để tạo ra một gương mặt Đức Phật hoàn hảo trong từng chi tiết nhỏ.
Có vậy mới giúp chúng sinh dễ dâng lên cảm xúc tôn kính.
Mặc khác, tiếng chuông chùa là một phương tiện độ sanh không
thể thiếu. Theo quan niệm của Phật giáo Đại thừa, ta vừa phải độ người sống, vừa
độ người mất. Trong số những người mất đó, ta lại hết sức quan tâm, ưu tư về những
chúng sinh bị đọa đày ở cõi địa ngục. Đó là những người lúc sống đã làm những
điều cực ác, họ bướng bỉnh cang cường đến mức không ai can ngăn được. Vì ác
nghiệp đó, khi rời bỏ cõi này họ buộc phải đọa xuống địa ngục. Trong địa ngục
không có ánh sáng, cực kì hôi hám, nhiệt độ nóng lạnh vượt khỏi sức chịu đựng của
chúng sinh ở cõi người, tất cả mọi cảm giác khó chịu đau đớn đều vô cùng dữ dội.
Những chúng sinh ở đó rên la kêu van thảm thiết trong vô vọng.
Cho nên, các vị Tổ đã tạo ra chuông chùa với mong muốn tiếng
chuông sẽ được chúng sinh ở cõi địa ngục nghe thấu rồi thay đổi tâm hồn mà
thoát khỏi cảnh đọa đày. Tiếng chuông ngân vang kết hợp với những lời tụng thỉnh
chuông của chư Tăng Ni gửi gắm vào sẽ được biến thành đại thần chú. Đại thần
chú này vang xuống dưới cõi địa ngục, vang cao lên đến những tầng trời và vang
ra không gian chung quanh, gần gũi nhất là xóm làng con người.
Từng hồi chuông buông xuống không chứa đựng ngôn ngữ, không
ít người cho rằng đó chỉ là âm thanh vô nghĩa. Tuy nhiên, kể cả loài cọp nghe
cũng được thay đổi tâm hồn, huống hồ con người. Khi nghe ngôn ngữ ta hiểu bằng
ý thức. Còn tiếng chuông khi được mang theo thần lực bỗng đi vào sâu trong tiềm
thức của ta, làm thay đổi tiềm thức mà chính ta cũng không biết. Tại sao vật vô
tri lại chứa đựng những điều màu nhiệm? Đây là một khái niệm mới mà khoa học
chưa nghiên cứu đến, tuy nhiên đã được người xưa khai thác rất nhiều.
Thực tế, có những điều tưởng chừng vô tri nhưng lại mang
trong mình một tâm thức, một sự sống nào đó rất kỳ lạ, vì đã được gá vào đó một
cái tâm thức, một cái thần lực nào đó. Ví dụ, những bức ảnh thờ người quá cố,
các bức tượng của những vị danh tướng… đều được gá vào tâm thức, một thần lực của
họ mà ai xúc phạm, làm sứt mẻ sẽ phải chịu những hậu quả nặng nhẹ khác nhau.
Hoặc tiền dù chỉ là tờ giấy, nhưng vì được xã hội công nhận
nên trở thành sức mạnh chi phối cuộc sống ta. Bùa chú cũng vậy, chỉ là một mảnh
giấy thôi nhưng bằng cách nào đó đã được cả thế giới thần linh công nhận, nên
đã có sức mạnh của chúng. Trong Phật giáo cũng có những vị thầy Mật Tông viết
những câu thần chú vào tờ giấy mà ta khi mang theo bên người hoặc để trên bàn
thờ thì được may mắn, như ý. Những tờ giấy này được cho là đã có chư Bồ tát ấn
chứng nên có thần lực. Tuy nhiên, vị thầy viết ra thần chú phải là người cực kì
đức độ. Bằng không, nếu họ tham sân si, không giữ giới thì mảnh giấy bùa chú viết
ra cũng chỉ là vô nghĩa, không được chư Bồ tát chấp nhận vì chúng đã được viết
bởi một người không thanh tịnh.
Kể cả cây cối, đất đá cũng có sự sống tâm linh. Trong vũ trụ
có hai dạng tâm linh. Một dạng có bản ngã là chúng sinh, như con người, thú vật…Một
dạng không có bản ngã nên không có luân hồi tái sinh như cây cối, đất đá. Trên
những cánh đồng của Mỹ có những tảng đá to thường trượt, chạy theo nhiều hướng
khác nhau để lại những vệt dài nhưng hoàn toàn không có dấu vết của con người
đã tác động vào. Các nhà khoa học cố gắng lý giải nhưng chưa bao giờ có một lời
lý giải nào thật sự thuyết phục. Hoặc Bungary cũng ghi nhận một vài trường hợp
của các tảng đá biết “đẻ trứng”, thỉnh thoảng chúng lại làm “rơi” ra một hòn đá
rồi hòn đá bé bỗng dần dần lớn lên.
Kết luận
Như vậy, cả cái trái đất của chúng ta là một khối sinh thể, một
khối sống động, không phải một khối đất đá vô tri. Từ đó, mới xuất hiện thêm những
sự sống khác là cây cỏ, chim thú, con người. Vũ trụ cũng vậy. Khoa học chỉ biết
rằng vũ trụ còn giấu nhiều vật chất bí mật, nhưng không biết vật chất bí mật đó
là gì. Đến ngày nào đó khoa học sẽ phát hiện ra cả vũ trụ này cũng là một khối
tâm linh sống động.







